Thứ Ba, 31 tháng 3, 2015

Những điều nên và không nên làm để tăng khả năng mang thai

Nếu bạn đang muốn tăng khả năng mang thai thành công, những gì bạn ăn và không nên ăn đóng vai trò vô cùng quan trọng.
Cách tốt nhất để chuẩn bị cho việc mang thai là ăn một chế độ ăn uống giàu chất dinh dưỡng. Có những thực phẩm nếu ăn nhiều sẽ ảnh hưởng đến lượng nội tiết trong cơ thể, cản trở sự phát triển của trứng, tinh trùng, dẫn đến khó thụ thai thành công. Bởi vậy, bạn nên cân nhắc những gì nên và không nên ăn để có thể giảm những lo lắng về cơ hội mang thai, tăng khả năng mang thai của mình.

Bé gái chấp nhận làm con nuôi để lấy tiền chữa bệnh cho cha


"Bố, con nghĩ rồi, bố cứ đem con cho người ta đi. Bố có thể ngắm ảnh con những khi nhớ con. Khi khỏi bệnh, bố lại đến chuộc con về nhé".
Anh Li Mingjin, 38 tuổi, làm thợ mỏ ở tỉnh Sơn Tây ở miền bắc Trung Quốc trong 19 năm. Tháng 11/2014, anh bị chuẩn đoán mắc bệnh ung thư, do mắc phải căn bệnh tai quá này nên anh đã phải nghỉ việc để trở về quê nhà tại tỉnh Tứ Xuyên.

Trong những tháng ngày sau đó, anh và vợ (Ning Xianfang, 36 tuổi) đã phải dùng đến những đồng tiền tiết kiệm cuối cùng để lên Bắc Kinh chữa trị. Kinh phí chữa trị quá lớn mà hoàn cảnh gia đình lại khó khăn, số tiền anh chị dành dụm bao năm đều đổ vào chữa bệnh cho anh, chính vì vậy anh Li đã chấp nhận điều trị theo phương pháp thử nghiệm, bất chấp rủi ro.

Tháng 11/2014, anh Li bị chuẩn đoán mắc bệnh ung thư, do đó anh phải nghỉ việc để trở về quê nhà tại tỉnh Tứ Xuyên.
  
Cuộc sống trước đây của vợ chồng anh Li và hai con nhỏ vốn đã khó khăn, nay thêm chuyện này khiến cho gia đìnhcàng lâm vào tình trạng cơ cực. Trong suốt những ngày đầu năm mới, cả gia đình anh chỉ biết quây quần bên trong căn nhà rách nát và đau buồn thay khi tổ ấm này có nguy cơ bị dỡ bỏ.

Mặc dù sau 4 lần điều trị hóa chất ở Bắc Kinh, bệnh tình của anh Li có vẻ tiến triển tốt hơn, nhưng vì điều kiện tài chính, anh bắt buộc phải ngừng điều trị. Hai con gái của vợ chồng Li là Siyao (6 tuổi), và Mengmeng (4 tuổi) cũng phải chịu nhiều thiệt thòi so với các bạn cùng trang lứa. Hai bé không được đi học vì gia đình không có đủ tiền trả học phí.

 
Hai con gái của vợ chồng Li là Siyao (6 tuổi), và Mengmeng (4 tuổi) cũng phải chịu nhiều thiệt thòi so với các bạn cùng trang lứa

Vì quá buồn lòng trước hoàn cảnh của gia đình, anh Li đã từng đề nghị sẽ bán nội tạng lấy tiền nhưng bị vợ ngăn cản. Ning Xianfang nói trong nước mắt, khuyên chồng không nên tự làm tổn hại đến bản thân mình, khuyên anh nên vì gia đình mà cố gắng duy trì sức khỏe.

 

Vì quá buồn lòng trước hoàn cảnh của gia đình, anh Li đã từng đề nghị sẽ bán nội tạng lấy tiền nhưng bị vợ ngăn cản

Bệnh tình ngày một nặng, bữa cơm hàng ngày cũng không đủ ăn, vợ chồng anh nghĩ đến việc đem con cho nhà người khác nuôi dưỡng. Đây là một sự lựa chọn khó khăn cho người làm cha làm mẹ, nhưng trong thâm tâm họ hi vọng sẽ có một người nào đó trong làng nuôi dưỡng đứa trẻ và đem đến cho chúng một tương lai tốt đẹp hơn. Một trong hai đưa trẻ được cho đi, đồng nghĩa với việc gánh nặng tài chính của gia đình sẽ được giảm bớt và anh Li sẽ có cơ hội được tiếp tục chữa bệnh.


Bệnh tình ngày một nặng, bữa cơm hàng ngày cũng không đủ ăn, vợ chồng anh nghĩ đến việc đem con cho nhà người khác nuôi dưỡng

Trước ý định đó, anh Li đau đớn cho hay “Là một người cha, tôi không bao giờ muốn phải xa rời Siyao hay Mengmeng, cả hai đều là con gái tôi. Việc tách chúng ra và đem trao một trong hai cho người khác nuôi là một quyết định vô cùng khó khăn nhưng chúng tôi không còn sự lựa chọn nào khác”.

Sau khi biết dự định của bố mẹ, bé lớn Siyao ra dáng người con lớn có hiếu với gia đình đã nói với bố mẹ rằng: "Bố, con nghĩ rồi. Con lớn hơn con  sẽ chấp nhận việc làm con nuôi. Bố cứ đem con cho người ta đi. Bố có thể ngắm ảnh con những khi nhớ con. Khi khỏi bệnh, bố lại đến chuộc con về nhé".

Hiện gia đình anh đang sống nhờ vào khoản trợ cấp cho người nghèo của chính phủ. Số tiền này chỉ giúp gia đình anh trang trải được phần nào cuộc sống khó khăn, chứ không thể giúp anh điều trị căn bệnh quái ác kia.

Theo  Khám phá

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2015

Top món ăn dặm mẹ KHÔNG nên để tủ lạnh


Có những thực phẩm cho con sẽ hoàn toàn bị mất chất nếu mẹ bảo quản trong tủ lạnh.

Vừa đi làm vừa chăm con, hầu hết các chị em thường có xu hướng mua trước các loại thức ăn vào cuối tuần hay đầu ngày để sẵn trong tủ lạnh để tiện chế biến cho bé. Tuy nhiên, trên thực tế có một số thực phẩm nếu giữ lạnh sẽ mất đi các chất dinh dưỡng vốn có hoặc không tốt cho hệ tiêu hóa của bé sau này.

Mẹ nên lưu ý những loại thực phẩm sau đây để có thể chế biến các món ăn cho bé được ngon lành và giàu dinh dưỡng hơn. 


Chắc rằng mẹ sẽ rất ngạc nhiên khi cà chua được liệt vào danh sách này. Mua cà chua dự trữ sẵn trong tủ lạnh để nấu đồ ăn cho bé và cả nhà đã là một thói quen thường ngày của nhiều chị em. Vậy tại sao lại là cà chua? Vì loại quả này sẽ mất toàn bộ hương vị nếu cứ để trong tủ lạnh.

Quá trình làm lạnh sẽ làm cả chua mất khả năng chín tự nhiên, mà mẹ vẫn biết là, cà chua chỉ ngon khi để chín tự nhiên mà thôi. Ngoài ra, hơi lạnh từ tủ sẽ phá vỡ kết cấu của quả cà chua, cụ thể là lớp màng bên trong vỏ cà, khiến cho quả cà chua tươi ngon mọng nước trở nên đầy những bột. Cách tốt nhất mẹ nên bảo quản cà chua là để vào trong rổ ở nơi mát mẻ thoáng khí.


Nếu mẹ nào vẫn giữ thói quen để khoai tây vào tủ lạnh để nấu canh cho bé thì hãy từ bỏ thói quen này ngay. Khoai tây để lạnh sẽ làm cho chất bột có trong khoai chuyển hóa thành

đường nhanh chóng, và cuối cùng mẹ sẽ cho bé ăn một củ khoai tây ngọt và lắm sạn. Khoai tây sẽ được bảo quản tốt nhất nếu mẹ để vào trong túi giấy ở chỗ tối và thoáng mát. Túi giấy là lựa chọn tốt nhất bởi nếu là bao ni lông thì sẽ quá kín và không khí bên ngoài không thể lọt vào được.


Nếu để hành tây vào tủ lạnh, không lâu sau mẹ sẽ thấy hành trở nên mềm nhũn. Điều này sẽ ảnh hưởng rất lớn đến hương vị món súp mẹ nấu cho bé. Những nơi khô ráo, mát mẻ là môi trường tốt nhất để bảo quản hành tây.
Có một lưu ý hết sức quan trọng nữa là, hành tây mà để chung với khoai tây sẽ làm cho cả hai thực phẩm này hỏng nhanh hơn. Vì thế mẹ cần lưu ý để riêng rẽ hai loại củ này.


Hành tây sẽ sớm mềm nhũn trong tủ lạnh (hình minh họa)


Với nhiều bé, bơ luôn là món khoái khẩu bởi độ béo ngậy và thơm ngon, đặc biệt là khi mẹ trộn với sữa hoặc đánh sinh tố cho con . Bơ còn là loại quả giàu dinh dưỡng và cung cấp nhiều chất béo có lợi.

Nếu mẹ mua bơ chưa chin cho bé, đừng"dại"cho vào tủ lạnh vì có thể 5 ngày sau mẹ bỏ ra, quả bơ vẫn còn cứng nguyên và rất khó ăn. Còn nếu bơ đã chin rồi thì mẹ có thể vô tư giữ trong tủ lạnh.


Nếu để tỏi trong tủ lạnh, mẹ sẽ nhanh chóng có “thành quả” là một nhánh tỏi mọc đầy mầm. Không chỉ vậy, tỏi để trong tủ lạnh rất dễ trở nên mềm và khó chế biến. Món xào của mẹ mà thiếu tỏi thì có thể bé sẽ lên ý kiến ngay.


Miếng bánh ngon lành sẽ trở nên khô và cứng (hình minh họa)

Bánh mì sẽ nhanh chóng trở nên khô roong khi mẹ cho vào tủ lạnh. Chắc hẳn bé sẽ không muốn bữa ăn sáng của mình lạnh ngắt và khô cứng. Tuy nhiên, nếu mẹ mua loại bánh mì sandwich đã cắt lát, mẹ có thể bọc kĩ rồi cho vào tủ đông, khi nào cần ăn, mẹ lấy ra rã đông rồi nướng lại cho bé ăn, lát bánh mì khi đó lại có mùi vị rất tuyệt đấy. Có điều mẹ cần lưu ý, bánh mì tuy đã được bảo quản ở tủ đông nhưng mẹ chỉ nên dùng trong tối đa là 4 ngày thôi nhé.



Chắc hẳn mẹ không muốn chai dầu của mình đặc quánh đâu nhỉ (hình minh họa)

Nếu gia đình đang có bé ăn dặm, chắc sẽ không thể thiếu 1 chai dầu ô liu ở trong bếp. Nhưng mẹ nhớ tuyệt đối không nên cho dầu vào trong tủ lạnh vì dầu để tủ lạnh sẽ đông đặc lại y như bơ. Làm sao mẹ có thể nấu cháo cho bé bằng dầu đông đặc đúng không nào


Mật ong không cần thiết phải trữ trong tủ lạnh. Loại thực phẩm này có hạn sử dụng là mãi mãi nếu được đóng kín nắp. Nếu mẹ cho mật ong vào tủ lạnh, mật sẽ bị kết tủa và sẽ trông như những hạt pha lê nhỏ, mẹ khó có thể lấy để làm món bánh mì chấm mật ong ngon lành cho bé nữa.


Cảm động người mẹ tình nguyện chết để giữ mạng sống cho co

Suy tim, chị Quyên được cảnh báo nguy hiểm nếu sinh con. 4 – 5 lần đến viện tính bỏ đứa bé nhưng vào đến cổng chị lại quay ra.
Trong căn phòng của dãy phòng trọ lập xập đã xuống cấp ở ấp 3 (xã Hội Nghĩa, huyện Tân Uyên, tỉnh Bình Dương), anh Lâm Sơn Út (48 tuổi) đang cặm cụi pha sữa cho cô con gái nhỏ chưa đầy hai tháng tuổi.
Nằm trong võng, mắt cháu bé mấp máy, miệng chóp chép vì đói nhưng dường như cảm nhận được sự vắng mẹ nên hiếm khi quấy khóc…

Hạnh phúc đứt gánh

Anh Út quê ở Trà Vinh, bố mẹ mất sớm. Người vợ ở quê mất khi con còn nhỏ, mình anh lầm lũi nuôi đứa con trai duy nhất, đến giờ cháu 24 tuổi, đang đi phụ ở quán cơm chay ở Củ Chi (TPHCM). Cuộc sống ở quê quá khốn khó, cách đây 7 năm, anh lên Bình Dương làm công nhân. Bấy nhiêu năm thui thủi, chưa lúc nào nghĩ mình sẽ đi bước nữa cho đến khi anh gặp chị Đường Thị Quyên – cũng là công nhân tha phương với tình cảnh ai biết cũng ngán ngại. Chị Quyên mồ côi bố mẹ từ nhỏ, học hết cấp 2 chị từ Nghệ An vào Đắc Lắc làm thuê và lấy chồng. Cuộc sống không hạnh phúc, chồng có người phụ nữ khác, chị “cặp nách” hai đứa con nhỏ vào Bình Dương mưu sinh. Cháu Trần Khánh Ly (lớp 1) và em Trần Khánh Vy đang học mầm non. Hai số phận đó quyết định gắn bó với nhau. Tình cảm của họ trước hết xuất phát từ sự đồng cảm, của tình người và đã mang đến những giây phút gia đình đúng nghĩa cho cả hai và những đứa con riêng.


 
Anh Út chăm cô con gái vắng hơi mẹ từ khi lọt lòng.

Anh Út không biết chữ, lương công nhân hạt điều bèo bọt, điều anh có thể cho người khác là cái tình. Cảnh nhà tít tít khi hai đứa trẻ nhỏ sau giờ học thường dành nhau nhổ tóc sâu, nhổ râu cho ba Út. Anh Út cũng thường dành tiền mua giấy trang trí, bút màu về để hai con vẽ trang trí… Quay cuồng vì chuyện cơm áo gạo tiền, đóng tiền học cho hai con, phải ra vào viện thường xuyên do vợ bị suy tim. “Nhiều người nói tui lấy Quyên là rước cục khổ vào người nhưng chưa lúc nào tui thấy mình hạnh phúc như thế, chỉ tiếc quá ngắn ngủi”, anh Út thật tình. Hạnh phúc đứt gánh khi chị Quyên có bầu. Niềm vui có đứa con chung trở thành đau thương chia lìa mái ấm của những con người chưa từng cầu giàu sang, chỉ mong được sống bên nhau.

Suy tim độ 3, chị Quyên được bác sĩ cảnh báo tính mạng nguy hiểm nếu sinh con. Anh Út gật đầu, động viên vợ rằng mình đã có ba đứa con. Tầm 4 – 5 lần, cầm nhúm tiền trong tay, anh với chị đến viện tính bỏ đứa bé nhưng vào đến cổng chị lại quay ra. Trước Tết, chị Quyên sinh con tại bệnh viện Từ Dũ khi thai mới 35 tuần. Đó là những ngày khủng khiếp với anh Út khi tính mạng của vợ hết sức nguy kịch. 3 ngày tuổi, cháu bé nằm một mình trong bệnh viện Từ Dũ không người thân khi bố phải đưa mẹ sang bệnh viện Chợ Rẫy chữa trị. Trong túi anh không có tiền, may mắn cô em họ của vợ chạy đi vay người quen, hàng gom góp dúi tiền cho anh. Ở viện, biết hoàn cảnh anh chị, người này người nọ cũng dúi vào tay anh từng đồng tiền lẻ. Nhiều ngày ở viện, anh chỉ ăn bánh mỳ không, phần cơm từ thiện để dành vợ. Thương con nhỏ mới sinh nằm lạnh lẽo một mình, hai đứa con ở nhà phải gửi hàng xóm trông nom hộ.

Sẽ gắng nuôi con nên người

Khi tính mạng vợ qua cơn nguy kịch, đã có thể về nhà anh Út mới có thể tức tốc đón cô con gái mới sinh về sau gần hai tuần “bị bỏ rơi”. Quay như chong chóng, rã rời nhưng về nhà trọ, ai cũng thấy anh tủm tỉm cười khi vợ con bình an. Nhưng rồi chỉ hơn hai tuần sau, chị Quyên yếu đi và qua đời. Lần thứ hai anh rơi vào cảnh mất vợ, gà trống nuôi con. Quá quen với cái khổ, anh không ngầm ngùi cho bản thân mà thương cho người vợ bạc mệnh và những đứa con của mình.

Mẹ mất, ba cha con ngơ ngác. Chồng cũ chị Quyên đã thẳng thừng từ chối, không nhận nuôi con. Anh Út nói, nếu có sức, anh sẽ nuôi hết, không để các con phải tan tác. Nhưng giờ anh ôm đứa con nhỏ, không đi làm được, không có tiền, lấy gì để lo cho các cháu ăn học. Hai chị em phải chia lìa, cháu 3 tuổi gửi về Nghệ An, cháu còn lại gửi người quen Bình Phước trông nuôi tạm thời nhưng cũng chưa nói trước được lâu dài. Trước khi mất, chị Quyên kịp đặt cho cô con gái mới chào đời cái tên thật đẹp, dễ thương: Nhã Phương. Tên để khẳng định cháu đã đến với cuộc đời này chứ đến nay cháu vẫn chưa thể làm giấy khai sinh. Chị Quyên ở Nghệ An, hiện sống ở Bình Phước nhưng hộ khẩu nằm Đắc Lắc – nơi chẳng còn ai. Cũng vì thế mà anh chị cũng không làm giấy đăng ký kết hôn.

Thấy cám cảnh nuôi con nhỏ của anh, nhìn cháu Nhã Phương trắng trẻo, đáng yêu, đã có nhiều lời ngỏ ý xin nhận cháu về nuôi. Ai cũng lo anh Út trước sau cũng phải cho cháu bé nhưng anh từ chối ngay: “Con thà không thấy mặt chứ cha con tui giờ thế này, cho sao được. Tiền sẽ kiếm được, nhưng kiếm con ở đâu ra”. Hơn hết với anh Út, đứa con này được đánh đổi bằng tính mạng của vợ. Tuy vậy nhưng khi đối diện với thực tế cuộc sống, anh Út cũng phải bất lực thừa nhận rằng mình không có nhiều lựa chọn. Anh sẽ phải gửi cháu về quê nhờ người chị trông nom một thời gian, anh trên này mới có thể đi làm kiếm tiền…

Theo Gia đình và xã hội

Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2015

Chia sẻ nuôi dạy con được lan tỏa nhiều nhất Facebook tuần qua


Mười khác biệt cơ bản trong cách nuôi dạy con cái của cha mẹ Việt Nam và cha mẹ các nước phát triển – Facebook của thầy Vien Huynh 

Đây là một bài viết khá dài nhưng đáng để người đọc kiên trì đọc đến tận những câu chữ cuối cùng. Cha mẹ là người có trách nhiệm lớn nhất trong việc giáo dục con cái, tuy nhiên có những quan điểm đã ăn sâu bám rễ vào cách cha mẹ nuôi dạy con mà chưa hẳn đã tốt cho đứa trẻ như: Làm việc vì tiền không vì sở thích - Ganh tị, ích kỉ - Nhận lỗi do sợ hãi - Quan trọng điểm số, không quan trọng kiến thức - Sợ tiếng thị phi hơn sợ làm trái lương tâm - Nói dối và đổ tại hoàn cảnh ... 

Con cái là tấm gương phản chiếu những hành động, việc làm của cha mẹ nên hãy làm những điều tốt nhất để không hổ thẹn với con mình. Dưới đây là một trong số những điểm khác nhau cơ bản trong cách nuôi dạy con của cha mẹ Việt mà tác giả chia sẻ:

"Cãi nhau trước mặt con cái: Bát đũa trong chạn có ngày cũng khua, đừng nói chi con người sống chung với nhau. Nhưng nếu để việc cãi vã chửi bới thậm chí dùng vũ lực với nhau trước mặt con cái thì đó là một tội lỗi của người làm cha làm mẹ. Tôi không trách những người làm cha làm mẹ giới lao động vì môi trường và cuộc sống của họ khiến con người họ trở nên thô lỗ cộc cằn.

Nhưng tôi vẫn thấy nhiều gia đình cha mẹ làm công việc tay chân nặng nhọc cũng chưa bao giờ chửi bới nhau trước mặt con cái. Trong khi đó nhiều gia đình gọi là trí thức vẫn nhục mạ xỉ vả nhau trước mặt con cháu mình để bao nhiêu cái xấu cái tồi tệ nhất của mình đều phơi bày rõ ràng trước mắt trẻ thơ.

Không thiếu những ông giám đốc hay giáo sư khi nổi nóng cũng văng tục chẳng kém gì anh xe ôm ngoài đầu phố và cũng không thiếu những bà trưởng phòng phó phòng khi lên cơn ghen cũng nhảy đôm đốp, gào thét như mụ điên trước mặt con mình. Ở các nước tiến bộ, cha mẹ chỉ cãi nhau trong phòng riêng và khi con cái đã ngủ. Ngay cả khi li dị, cha mẹ cũng sẽ tìm mọi cách để giải thích cho con mình nghe một cách văn minh nhất và ít tổn thương nó nhất. Ở Việt Nam, thường thì con cái có cha mẹ li dị sẽ lãnh đủ những thù hận mà cha mẹ thay phiên nhau nhồi vào đầu nó khi có dịp gặp con như thể việc con mình sống thiếu cha mẹ vẫn còn chưa đủ bất hạnh cho nó".

Phải làm gì khi phát hiện con là nạn nhân của bạo lực học đường – Facebook Chuong Dang 

Nếu con bạn đang ở trong độ tuổi đi học, từ tiểu học trở lên, bạn sẽ làm khi thấy con bị bạn cắn, đánh hay cào cấu vào người? Bạn có đủ bình tĩnh để xử lý tình huống một cách thông mình đồng thời dạy con cách tự bảo vệ bản thân không? Nếu bạn chưa biết làm thế nào trong tình huống này, hãy xem thử những lời chia sẻ rất sâu sắc từ Facebook của anh Chuong Dang về xử trí khi con là nạn nhân của bạo lực học đường.


Ảnh chụp màn hình chia sẻ trên facebook của anh Chuong Dang.
Cách nói chuyện với con, giúp con tự trưởng thành, cách nói chuyện đối chiếu sự việc với nhà trường cũng như cách nhắc nhở những người đã gây ra bạo lực. Quan trọng là mẹ phải thật bình tĩnh khi xử lý việc này. Theo chia sẻ của anh: "Mỗi đứa trẻ có một cá tính khác nhau; có những em sinh ra để đi bắt nạt và có những em khác sinh ra để bị bắt nạt; nhưng may mắn là đa phần cha mẹ thông thái đã giúp trẻ biết kìm hãm những tính cách không phù hợp và phát triển những cá tính có lợi cho cộng đồng. Chưa bao giờ bạo lực kết thúc bạo lực; nhưng yêu thương và bao dung thì có thể." 
Tác giả chia sẻ:

“Phản ứng tự nhiên và bản năng nhất của mẹ là ngay lập tức gọi điện thoại cho cô giáo vừa hập hực tức giận vừa đau khổ thất vọng, và ngay hôm sau đưa con đến trường để tham gia xử lý vụ việc, bất chấp sự ngăn cản của nhà trường. Tệ hơn, nếu mẹ có cơ hội gặp được bạn gây án là mẹ sẽ dằn mặt câu quen thuộc :” con mà bắt nạt con cô một lần nữa thôi, con sẽ biết tay cô!”

Mẹ chẳng ý thức rằng mẹ đang đẩy bé vào vòng nguy hiểm. Mẹ tưởng rằng mẹ sẽ bảo vệ được bé, nhưng đó chỉ là hành động giống như chú gà mái mẹ thôi, dựng lông xù cánh mặt đỏ tía tai ... mẹ đã ngay lập tức biến bé thành con mồi thú vị cho những kẻ thích gây hấn. Trò chơi sẽ càng thú vị hơn khi nạn nhân phản kháng quyết liệt trong tội nghiệp và lo lắng. 
Hãy thay đổi.

- Khi thấy con mình về nhà với thương tích, mẹ cần thật bình tĩnh, đừng để cảm xúc che lấp sự khôn ngoan của lí trí. Hãy giành thời gian để lo vết thương cho con; khi chăm sóc vết thương hãy nói với con về cách phòng tránh nhiễm trùng, cách thay băng, cách xử lý khi thấy máu, cách thăm khám vết sưng … và quan trọng nhất là vết thương đã hình thành trong hoàn cảnh nào, té ngã vì xô đảy hay xử dụng hung khí, vô tình hay xô xát, và sự can thiệp của bên thứ ba là trong hoảng thời gian bao lâu, cô giáo xuất hiện khi nào, và cô đã nói gì đầu tiên, những người phát hiện con đầu tiên với thương tích đã nói gì, và họ đã làm gì cho con…”

Sinh nhật không phải là cuộc chiến – Facebook mẹ Hachunlyonet

Làm thế nào để tổ chức sinh nhật vừa vui, lại vừa lành mạnh. Bạn có thể học mẹ Hà chũn, để tổ chức một sinh nhật thật vui cho bé cùng với những trò chơi rất sôi nổi nhé.


Ảnh chụp màn hình chia trẻ trên Facebook của mẹ Hachun.

"Sinh nhật ngoài việc chuẩn bị đồ ăn thức uống mất nhiều công sức thì công việc nghĩ và thực thi các trò chơi cho các con khỏi phá làng phá xóm hoặc đi lang thang nguy hiểm cũng diệt không kém các nơ-ron thần kinh của các mẹ. Sau đây mình xin nhún váy trình bày một số trò chơi dễ làm trong dịp sinh nhật của các thiếu nhi từ 4 tuổi trở ra. 
Dưới đây là một số trò chơi thú vị mà mẹ Hachun đã chia sẻ:

Trò số 1: Trò chơi vị giác

Bạn gọi một bé xung phong bịt mắt, và các bé còn lại lần lượt xếp hàng cho bé bịt mắt nếm một loại thức ăn trong bữa sinh nhật. Bé bịt mắt sẽ có nhiệm vụ gọi tên món ăn. (có bé quẹt dưa chuột vào sốt nào đó đểu dấu mùi, trẻ con rất lắm trò, nhưng thế nó mới vui). Và các bạn lần lượt thay nhau đổi vai trò. Mỗi bé hoàn thành có thể được thưởng một cái tatoo để đông viên các bé còn lại nhắm mắt và thử. Và bé có thể nhận định món này có ngon không? Thường 1 đứa khen ngon là cả lũ khen ngon và thử rào rào, ít ngại hẳn!



(Sinh nhật giai A. đã có nhiều cha mẹ cảm ơn mẹ Chũn vì ở nhà các vàng con cũng không thử cà chua, dưa chuột hay ớt chuông).

Trò số 2: Trò thổi bóng

Cho các bé một chậu nước, hoặc trong bể bơi thì quá tiện. Mỗi bé một cái ống hút và một quả bóng bàn, nhiệm vụ của bé là thổi từ đầu chậu bên này cập bến đầu chậu bên kia là thắng cuộc. Phần thưởng: bút màu hoặc tiếp tục tatoo.

Trò số 3: Kangaroo

Mẹ cho mỗi bạn một quả bóng, kẹp giữa hai chân. Nhiệm vụ của bé là đưa được bóng từ vạch xuất phát đến vạch đích mà không làm rơi bóng!"

Jack và cây đậu thần


Cậu bé Jack sống với mẹ trong một nông trại nhỏ ở vùng ngoại ô thành phố. Năm ấy, gặp phải một đợt hạn hán dữ dội nên mùa vụ thất bát nặng nề, gia đình Jack lâm vào cảnh khó khăn, túng quẫn. Đến một ngày, khi trong nhà không còn chút lương thực nào, bà Camille - mẹ của Jack - bèn quyết định bán nốt chú bò cuối cùng còng lại trong nhà để có tiền sống qua ngày. Trên đường đến chợ, Jack gặp một thanh niên có tên Jojo Lugo. Trông thấy Jack lủi thủi dắt bò đi một mình, Jojo lập tức lân la làm quen. Khi biết Jack đang mang bò đi bán, Jojo liền đề nghị cậu bé một cơ hội có một không hai trong đời: đổi bò cho anh ta để lấy một túi đậu thần kỳ. Theo lời Jojo, loại đậu ấy sẽ sinh sôi nảy nở nhanh như chớp, thành triệu triệu những cây đậu trĩu oằn những trái, giúp Jack làm giàu nhanh chóng. Viễn ảnh về sự giàu sang trong phút chốc khiến Jack hầu như chẳng suy nghĩ gì thêm. Lòng đầy vui mừng, cậu bé ký ngay vào giấy bán bò cho Jojo và cầm lấy mớ đậu, chạy như bay về nhà.

Nghe Jack kể lại mọi chuyện, bà Camille biết ngay rằng con mình đã bị lừa. Dù rất buồn vì mất bò, nhưng vốn là một người dịu hiền và nhân hậu, bà chỉ lặng yên không nói gì. Nhìn Jack háo hức xới đất, gieo đậu trên khoảnh đất cạnh cửa sổ phòng mình để có thể nhìn thấy sự phát triển của giống cây thần kỳ ấy mỗi ngày, bà thấy thương con vô cùng. Bà định bụng khi nào Jack thấy rằng túi đậu cậu mang về chỉ có thể mọc lên những cây đậu bình thường thì bà sẽ dạy cậu bé biết về những mưu mẹo lừa lọc của người đời. Thế nhưng bà Camille đã không có cơ hội làm việc ấy. Ngay buổi sáng hôm sau, cả hai mẹ con Jack đều vô cùng sửng sốt khi trông thấy ngay trên khoảnh đất cạnh cửa sổ, một cây đậu thật cao với những tua cuốn xoắn tít len qua những đám mây lên đến tận trời xanh. Rất ngạc nhiên và thích thú, Jack liền bám vào thân cây đậu và leo lên. Cậu bé cứ leo mãi, leo mãi, cho đến khi cảm thấy mỏi rã rời thì cũng vừa lên đến tận ngọn.


Trước mắt Jack lúc này là một khung cảnh kỳ diệu như trong mơ: giữa những đám mây trắng xóa là một tòa lâu đài nguy nga lộng lẫy. Khi bước đến cánh cổng bằng đá cao phải đến chục mét, Jack thấy ngay rằng cậu không thể với tới chiếc chuông cửa. Với một tòa lâu đài to lớn như thế này, chắc hẳn chủ nhân của nó phải cao lớn lắm - Jack thầm nghĩ trong lòng. Đi một đoạn dọc bức tường thành kiên cố, cậu thấy một lỗ gạch xây chừa ra, chắc là để thoát nước, nhưng đối với cậu, nó to đến nỗi cậu dễ dàng chui lọt vào bên trong. Sau khi đi mỏi chân qua một khoảnh sân rộng với đủ loại kỳ hoa dị thảo, Jack tới được tiền sảnh của lâu đài. Trong căn phòng to như sân vận động dưới tầng trệt, Jack thấy một người khổng lồ đang khoan khoái trong chiếc ghế bành, nhấm nháp tách trà bốc khói thơm phức. Sau khi đặt tách trà xuống bàn, ông ta lấy ra từ trong hộc tủ một cây đàn hạc và bắt đầu cất giọng hát to như sấm: "Fee, Fi, Fo, Fum, một buổi sáng mới đẹp làm sao!..."

Thật là lạ là khi ông ta cất giọng hát thì chiếc đàn hạc cũng tự động ngân nga đúng theo âm điệu đó. Nhìn quanh căn phòng, Jack thấy trên kệ sách to tướng với cả ngàn quyển sách văn chương là một bức chân dung của người khổng lồ ấy với một nụ cười toe toét trên môi và một cái tên được mạ vàng bên dưới: Rodge Hugeous. Ở góc phòng là một giá vẽ với bức tranh màu nước to đùng còn đang dở dang. Có thể thấy ngay Rodge có nhiều thú vui tao nhã chứ không thô lỗ, dữ dằn như lời đồn đại về người khổng lồ. Sau khi dã ca hát chán, Rodge bèn với lấy cái làn mây bên cạnh. Thì ra, trong đó có một con ngỗng. "Ngỗng ơi, đẻ trứng đi nào!" - Người khổng lồ vừa nói vừa vuốt ve bộ lông trắng mượt của con vật. Một lúc sau, con ngỗng kêu lên quang quác rồi mau mắn đẻ một quả trứng bằng vàng ròng. Mỉm cười hài lòng, Rodge dịu dàng vỗ về chú ngỗng, cừa không ngớt khen ngợi thành quả của nó. Ngay lập tức Jack nhận ra rằng đây chính là cơ hội của mình. Nếu như cậu có được một quả trứng vàng thôi thì gia đình sẽ không còn túng thiếu nữa. Nghĩ vậy nên Jack rắp tâm chờ đợi cơ hội thuận lợi để đánh cắp một quả trứng ngỗng vàng. Chẳng cần phải đợi lâu, chỉ một lát sau, Rodge đã lăn ra ngủ. Tiếng ngáy của ông ta còn to hơn cả tiếng sấm rền. Rón rén nhón chân thật nhẹ nhàng, Jack đến bền cạnh chiếc làn mây. Nhưng thật không may cho cậu, khi cậu vừa rướn người kéo chiếc làn thì con vật đã kêu lên ầm ĩ. Nhanh như chớp, người khổng lồ bật dậy và tóm lấy Jack trước khi cậu kịp chạy trốn.

Nước mắt ràn rụa, Jack cầu xin Rodge đừng ăn thịt mình và giải thích rằng cậu không hề có ý định lấy trộm gì cả, chỉ xin ngỗng đẻ một quả trứng vàng để giúp cho gia cảnh khốn khó của gia đình mình mà thôi. Thế nhưng, trái với dự đoán của cậu, người khổng lồ chẳng những không giận dữ mà còn phì cười nói với Jack rằng những người có kích thước quá cỡ không phải bao giờ cũng là yêu tinh ăn thịt người như trong nhưng câu chuyện ở trần gian. Thâm chí ông còn gợi ý gia đình cậu bé nên học cách kinh doanh các sản phẩm chế biến từ rau quả - mặt hàng đang được đặc biệt ưa chuộng ở trần gian. Rất sốt sắng, Rodge đưa Jack đến tham quan, học tập dây chuyền đóng hộp và bảo quản lạnh rau quả của Rod - anh trai ông - ở cách đó hai dặm mây.

Chuyến tham quan ấy thực sự rất bổ ích trong công việc chế biến và kinh doanh nông sản của gia đình Jack ngay sau đó. Chẳng lâu sau, gia đình cậu đã vượt qua khó khăn và lại sống sung túc như trước. Tất nhiên, mối quan hệ với anh em người khổng lồ trên cao chín tầng mây vẫn hết sức tốt đẹp, ngay cả khi cây đậu thần đã già héo. Có khó gì đâu, chỉ cần Rodge thả một sợi chỉ xuống là cả nhà cậu đã có thể lên thăm ông và cùng nhau ăn uống linh đình vui vẻ cả ngày.
ST

Thứ Năm, 26 tháng 3, 2015

Người chú tuyệt vời mặc váy công chúa vì cháu gái


Để làm vui lòng cô cháu gái nhỏ, người chú này đã không ngần ngại mặc cả váy và đội vương miện như công chúa.
Người đàn ông 26 tuổi sống ở Detroit (Mỹ) này bỗng chốc có lượng fan khổng lồ khi mặc váy công chúa diêm dúa và đi cùng cô cháu gái của mình tới rạp chiếu phim.

Ông chú này đã đăng bức ảnh mình mặc váy lên mạng xã hội Facebook vào hôm chủ nhật cùng với dòng chú thích: “Đôi khi bạn cần phải trở thành một nàng công chúa. Đi xem phim công chúa Disney nào. Mình đúng là ông chú của năm”.



Ông chú trong trang phục váy công chúa, cầm túi xách nhỏ màu đỏ và chân thì đi dép xỏ ngón.

Trong bức hình anh đăng còn phô rõ cơ thể đầy hình xăm, cánh tay cơ bắp tương phản với bộ váy lộng lẫy màu xanh.

Tuy nhiên ông chú này đã chọn đi dép xỏ ngón thay vì giày cao gót như các cô công chúa thông thường.

Cô cháu gái Izzy – 4 tuổi của Jesse Nagy thực sự muốn diện một chiếc váy như công chúa để tới xem một bộ phim công chúa mới của Disney. Nhưng cô bé sợ rằng không ai mặc thì mình sẽ trở thành một cô bé gây sự chú ý và mình sẽ phải xấu hổ. Lúc đó chú của cô bé – anh Jesse Nagy đã quyết định mình cũng sẽ ăn mặc như một cô công chúa xinh đẹp đi xem phim cùng cháu để Izzy không cảm thấy lo lắng nữa. 



Anh không ngần ngại về việc mất hình ảnh nam tính chỉ để làm vui lòng cô cháu gái nhỏ.

Anh đã mượn một chiếc váy của một người bạn và đính kèm thêm cùng bộ trang phục những phụ kiện rất “ăn dơ” với nhau để biến mình thành một “cô công chúa” như: vương miện, túi xách…

Người chú này đã không sợ mất hình ảnh chỉ để làm cho cô cháu gái yên tâm. 

Hành động của ông chú này thu hút sự chú ý và thích thú của nhiều người. Một bà mẹ có con chia sẻ: “Tôi là một người mẹ của cậu con trai bằng tuổi của cháu của bạn. Tất cả những gì bạn làm khiến tôi cảm thấy xúc động”.

Một fan khác còn hài hước chia sẻ: “Chào mừng anh đã trở thành người đàn ông được nhiều người mong muốn nhất ở Mỹ”.



Ông chú này còn tỏ ra khá thoải mái và vui vẻ cùng cô cháu gái trong trang phục công chúa.

Ông chú này chia sẻ thêm: “Nếu tôi mặc váy để làm cháu gái tôi hạnh phúc, vui vẻ thì tôi sẽ làm điều đó. Tôi không quan tâm người khác nghĩ gì”.

Thứ Ba, 24 tháng 3, 2015

Phương pháp giáo dục trẻ em của người Nhật Bản khác chúng ta ở chỗ nào

Các mẹ đã biết, Nhật Bản được biết đến là một trong những quốc gia có hệ thống giáo dục lâu đời và khoa học nhất Châu Á, một nước phát triển nên đòi hỏi giáo dục phải đi đầu. Hiện nay có rất nhiều quốc gia đã coi giáo dục trẻ em từ nhỏ là rất quan trọng, tuy nhiên không phải đất nước nào cũng có một nền giáo dục phát triển tối đa ưu điểm cho trẻ em như ở Nhật.
Giáo dục trẻ em ở Nhật Bản
Nền giáo dục Nhật Bản được coi là nền tảng cho sự phát triển toàn diện của con người. Ở đó nhà trường đặc biệt quan tâm đến sự phát triển tự nhiên của cá nhân, nên trong trường có đa dạng các bộ môn năng khiếu để hướng trẻ theo. Từ tấm bé, trẻ em Nhật đã được tập cho bản tính tự lập, biết cười nhiều hơn, biết cảm ơn khi nhận sự giúp đỡ và đặc biệt biết rèn luyện sức khỏe để trở nên mạnh mẽ, kiên cường hơn trong cuộc sống. Chúng ta thường chỉ thấy rằng Người Nhật rất giỏi, với hiệu quả công việc cao và ý chí tự lực, tự cường lớn. Tuy nhiên, rất ít người biết rằng ở Nhật, trẻ em được hưởng một nền giáo dục vô cùng đặc biệt, chính điều đó đã khiến các em bé được học bao điều bổ ích, và trở nên vững vàng với những kiến thức và kỹ năng sống được trang bị ngay từ nhỏ.
Giáo dục trẻ em ở Nhật Bản 1
Đầu tiên, trẻ em Nhật có tính tự giác rất cao
Ở Nhật trẻ em xách theo rất nhiều loại túi tới trường: Túi sách vở, túi bao ngoài, túi dụng cụ ăn uống, hộp dụng cụ ăn uống, túi quần áo, túi đựng quần áo sẽ thay, túi đựng quần áo sau khi thay ra và túi giày. Sau đó thì túi A phải có chiều dài nhất định, túi B phải có chiều rộng nhất định, túi C phải đựng vừa trong túi D, túi E vừa trong túi F.
Những chiếc túi mang theo bên mình khiến trẻ em luôn ý thức được việc phân loại đồ dùng và thậm trí là phân loại rác. Tính kỷ luật của trẻ em Nhật Bản được các em rèn luyện một cách bài bản và chặt chẽ.
Bất cứ ai khi nhìn thấy các bậc phụ huynh Nhật đưa đón con đi học đều ngạc nhiên vì các em nhỏ thường tự tay xách các loại túi đến trường mà không cần bất cứ sự giúp đỡ nào của cha mẹ hay người lớn đi cùng. Trẻ tự ý thức rằng đó là công việc của mình cũng như khi các em chơi đồ chơi xong, thường tự giác cất gọn vào các túi, hộp đựng đồ mà không cần sự nhắc nhở hay quát mắng của cha mẹ. Ở trường trẻ thay quần áo liên tục, chính điều đó cũng khiến trẻ không còn cảm thấy loay hoay với những công việc cá nhân khi không có mẹ giúp đỡ. Những em bé Nhật học cách độc lập từ khi các em mới chỉ 2,3 tuổi.
Thứ hai, trẻ được rèn luyện kỹ năng hòa nhập, sự tự tin:
Khi chưa đầy 1 tuổi trẻ đã được thi đấu trong những hoạt động thể thao, các phụ huynh ở Nhật rất khuyến khích các con tham gia hoạt động ngoại khóa ngoài trời. Với họ, điều đầu tiên cần dạy con cái đó là sự mạnh dạn, bản lĩnh chứ không phải là kiến thức. Trẻ tham gia thi đấu, biểu diễn và tỏ ra rất bản lĩnh khi đứng trước đám đông. Thậm trí, các em bé gái 3-4 tuổi còn tham gia vào đội bóng đá nữ…Chính điều đó giúp trẻ em trở nên năng động và hoạt bát hơn. Vào 3h30 chiều cả trường mầm non sẽ ra sân chơi cùng nhau, các trò chơi tập thể luôn được ưu tiên nhằm giúp trẻ em có tính hòa nhập và tinh thần làm việc nhóm. Có 2 thứ mà bất cứ trường mầm non nào cũng dạy trẻ đó là nói : “cảm ơn” và mỉm cười. Trẻ thường tự chia đồ chơi cho nhau và có tính cộng đồng rất lớn. Các em nhỏ khi chơi với nhau còn thân thiết hơn cả chị em ruột, chính điều đó khiến cho các em hòa nhập nhanh, và có cách cư xử rất lịch sự với người khác. Ở Nhật trẻ được dạy lễ nghĩa khá nhiều, thay vì học kiến thức Toán hay môn ngoại ngữ. Việc học môn ngoại ngữ ở Nhật cũng không theo xu hướng gò ép như ở một số nước, trẻ được các thầy cô hướng dẫn những điều cần tránh để nói chuẩn tiếng Anh, một số phương pháp tính nhẩm nhanh…. giúp trẻ không còn cảm giác sợ học, đồng thời phát huy sức sáng tạo và khả năng tự học của trẻ.
giáo dục trẻ em ở nhật bản 2
Thứ ba, giáo dục đánh giá cao ưu điểm của bản thân học sinh
Trong một trường mẫu giáo ở Nhật Bản, trẻ em không hề mang theo những quyển sách hay vở gì. Thay vào đó, trẻ được lựa chọn những môn mình thích, và làm những gì bản thân cảm thấy hứng thú. Do đó trẻ không có cảm giác sợ học, hay áp lực về điểm số. Trẻ em thường được cha mẹ hỏi về buổi học ở trường, và tự do bày tỏ suy nghĩ của riêng mình. Trẻ em ở đất nước này luôn có những giờ học ngoại khóa rất bổ ích như tham gia làm bánh, tới những ngày hội thể thao, biểu diễn ở những sự kiện cộng đồng, tham gia những lễ hội được tổ chức qua đêm, tới các buổi giao lưu, những đền chùa, các buổi triển lãm…Thậm trí, trẻ được cha mẹ cho tham gia buổi cắm trại qua đêm ở trường do nhà trường tổ chức. Khiến các em được rèn luyện sự tự tin, lòng dũng cảm ngay từ lúc còn nhỏ. Trong những giờ học ngoại khóa như vậy, trẻ tỏ ra rất hứng thú và điều đó đã để lại trong các em những ấn tượng vô cùng sâu sắc.

Cách người Nhật giáo dục trẻ em

Học không chỉ là trên sách vở
Điều đầu tiên khiến tôi rất ngạc nhiên là phương pháp dạy học ở các trường mầm non của Nhật Bản.
Để giúp trẻ có tình yêu thương với động vật, cô giáo không nói “các em phải biết yêu thương động vật”, mà họ cho các bé tự nuôi và chăm sóc một loại động vật gì đó như: gà, chuột lang, thỏ, rùa, thậm chí là cả giun đất… mỗi một nhóm từ 4 – 5 em sẽ chăm sóc một con.
Qua quá trình các bé ngày ngày chăm sóc thú cưng của mình, chơi đùa, trò chuyện, cho ăn, dọn chuồng… đặc biệt những khi thú bị ốm, tình cảm của các bé với các loài động vật sẽ dần được hình thành. Sau đó, cô giáo chỉ cần nói rất ít về tình yêu thương động vật mà trẻ vẫn hiểu được một cách sâu sắc.
Để giúp trẻ hiểu rằng không nên lãng phí đồ ăn, cô giáo không giảng “một hạt thóc vàng chín hạt mồ hôi, nên các em không được lãng phí…”. Các bé được trực tiếp trồng lúa hoặc các loại rau củ trong vườn cây hoặc bồn hoa của trường. Các bé sẽ tự reo hạt, chăm sóc, cho tới thu hoạch, tất nhiên là vẫn dưới có giáo viên hướng dẫn nhưng chủ yếu là các bé tự làm.
Qua đó, trẻ hiểu được để làm ra được một củ cải hoặc một củ khoai cho các bé ăn, các bác nông dân đã vất vả như thế nào.
Chơi… là chính
Hàng ngày, các bé đến trường học từ 9h sáng cho tới 2h chiều, và hầu hết thời gian của trẻ ở trường là để… chơi. Chỉ có 30 phút trước khi ra về là giờ hát tập thể và nghe cô giáo kể chuyện.
Toàn bộ thời gian còn lại, các bé có thể chơi bất cứ trò gì mình thích trong khuôn viên nhà trường. Trong trường, có rất nhiều thứ để chơi, từ trong nhà ra đến ngoài sân, ở ngoài sân có bãi cát, xích đu, cầu trượt, dây leo… còn trong nhà có các loại nhạc cụ, đồ chơi, gỗ, gối, gấu bông, búp bê, chăn, chiếu, băng dính, giấy màu…
Rất nhiều thứ để chơi, và những loại đồ chơi này đều có đặc điểm chung là giúp trẻ phát triển trí thông minh và khả năng sáng tạo. Trẻ sẽ phải suy nghĩ, tìm tòi cách chơi, cách kết hợp những thứ có sẵn trong lớp học hoặc ngoài sân để có được những trò chơi thú vị.
Các bé được tự do chơi và làm thứ mình thích. Các cô giáo hoàn toàn không can thiệp vào quá trình vui chơi của trẻ, chỉ đứng từ xa quan sát và hỗ trợ khi cần thiết. Một nhóm đi đào đất, xây hầm, xây nhà.. . Một nhóm khác bày biện các dụng cụ và chạy nhảy ngoài sân
Có bé chơi xích đu, nhào lộn hoặc đu xà… Có bé chơi với búp bê… Có bé chơi đàn, đánh trống… Nhờ đó, trẻ được phát triển một cách tự nhiên, sở thích, năng khiếu, đam mê và khả năng tiềm ẩn của từng bé sẽ dần bộc lộ và phát triển. Cô giáo sẽ ghi chép lại những điều này và trao đổi với phụ huynh, từ đó giúp cho việc định hướng nghề nghiệp của trẻ sau này.
Trẻ rất khỏe mạnh
Tôi đến thăm quan trường vào một ngày mùa đông, trời không gợn mây, xanh thăm thẳm, có nắng vàng rực rỡ, nhưng nhiệt độ ngoài trời chỉ vào khoảng 3~5oC, cái lạnh thấm qua da thịt khiến tôi không ngừng run rẩy. Vậy mà tất cả các bé đều mặc quần sooc ngắn. Hôm đó tôi mặc quần bò ở ngoài và cả một quần len ở trong mà vẫn cảm thấy lạnh, trong khi các bé chỉ mặc mỗi một quần sooc mà vẫn chạy nhảy nô đùa bình thường.
Rất ngạc nhiên, tôi trao đổi cùng cô hiệu trưởng và được biết, việc cho mặc quần sooc như vậy là để rèn luyện sức khỏe, sức đề kháng cho bé. Dù trời có lạnh đến mấy, thậm chí cả trong ngày tuyết rơi các bé vẫn phải mặc quần sooc. Khả năng chịu đựng là điều rất cần thiết, mang tính sống còn ở một đất nước có nhiều thiên tai và khí hậu khắc nghiệt như Nhật Bản.
giáo dục trẻ em ở nhật bản 3
Theo lời cô, trẻ em có khả năng thích nghi rất nhanh, nếu được rèn luyện đúng mức thì khi trưởng thành các bé sẽ có sức khỏe tốt, còn nếu quá nuông chiều hoặc quá chăm chút thì sau này khả năng chịu đựng của trẻ sẽ rất kém. Trẻ rất tự giác Khi tôi bước vào lớp, vẫn trong giờ chơi tự do, có vài bé đang chơi đồ hàng, một bé đang vẽ tranh, một số khác đang cắt dán các vỏ hộp giấy để ghép thành hình nhà, thuyền… các bé đang chơi và đùa nghịch nên đồ chơi bày tứ tung trong phòng, mỗi chỗ một cái, từ bút màu, búp bê, nhạc cụ, xếp hình, giấy lộn… rất bừa bãi.
Ngay cả bước đi cũng phải cẩn thận nếu không sẽ dẫm vào đồ chơi các bé đang vứt dưới sàn. Tôi đứng quan sát các bé được một lúc thì đến giờ học, cô giáo từ ngoài bước vào và nhẹ nhàng nói với các bé “Đến giờ nghe kể chuyện rồi, chúng ta cùng dọn đồ chơi đi nào”. Thế là các bé lập tức dừng các trò đang chơi lại, cùng nhau dọn dẹp và kê bàn ghế. Chỉ sau ít phút đồ đạc đã được cất trở về đúng từng ngăn, mọi thứ được sắp xếp ngăn nắp, khoa học, căn phòng trở lại gọn gàng và sạch sẽ.
Tôi không thể tin vào mắt mình khi trước mắt tôi là những em bé mới có 4 tuổi, nhưng lại có thể làm được những điều này, mà lại vô cùng tự giác, không cần cô giáo quát mắng hay thúc giục. Trẻ rất đoàn kết Trong lúc quan sát các bé dọn dẹp, tôi phát hiện một điều rất thú vị. Đó là trẻ em Nhật Bản biết giúp đỡ và hỗ trợ nhau từ khi còn rất nhỏ. Mặc dù không phải tất cả các bé đều tham gia chơi và bày biện đồ đạc, nhưng khi dọn dẹp là tất cả các bé cùng xắn tay vào làm, không cần biết là ai bày, các bé chỉ quan tâm đến việc làm sao cho lớp học được gọn gàng sạch sẽ.
Các bé luôn cố gắng nỗ lực tự hoàn thành công việc của mình, ngay cả với những công việc có vẻ hơi quá sức. Nhưng ngay khi thấy bạn mình gặp khó khăn, các bé khác lập tức chạy đến giúp. Một đứa trẻ 4 tuổi đã biết tự mình nỗ lực, và đã biết chạy tới giúp đỡ bạn mình bất kể lý do, thì cũng không có gì ngạc nhiên trước ý chí vươn lên và tinh thần đoàn kết của dân tộc xứ hoa anh đào này. Trẻ rất thích học Chơi đùa thoải mái vô tư là thế, nhưng khi vào lớp học, tất cả các bé đều chăm chú lắng nghe cô giáo, không hề có một tiếng rúc rích trò chuyện nào phát ra từ lớp học gần 20 bé mới chỉ 4 tuổi này.
Ngay cả khi cô giáo không có mặt trong lớp, các bé vẫn ngồi ngoan, không hề chạy ra khỏi chỗ. Không khí trong lớp học của các bé mẫu giáo tại Nhật Bản nghiêm túc không kém gì các anh chị phổ thông trung học. Rất tò mò, tôi trao đổi với các giáo viên trong trường “Các cô giáo mầm non Nhật Bản thật là tuyệt vời, làm thế nào mà các chị có thể khiến các bé chăm chú lắng nghe, ngoan ngoãn và kỷ luật đến như vậy? Cần giảng dạy ra sao để có sức hấp dẫn mãnh liệt với các bé đến thế?” Các cô giáo giải thích rằng, nhắc nhở hoặc thậm chí là cả quát mắng đi chăng nữa thì cũng chỉ có thể khiến các bé im lặng trong ít phút, quan trọng là phải làm sao để khơi dậy được sự ham học trong trẻ.
Trẻ em rất thích những điều mới lạ, nếu bắt các bé phải ngồi im trong lớp cả ngày thì lớp học sẽ trở thành một cái gì đó rất nhàm chán; ngược lại vì cả ngày đã được nô đùa chạy nhảy thoải mái rồi, do đó, với các bé việc học là một cái gì đó rất mới, rất hấp dẫn, rất thú vị (vì thật ra một ngày các bé chỉ ngồi trong lớp học có 30 phút), nên bé nào cũng háo hức và chăm chú lắng nghe. Các bé không phải học, mà là được học. Cũng không phải đợi lâu, ngay ngày hôm sau, tôi đã được chứng kiến một ví dụ cực kì rõ ràng về câu chuyện được học chứ không phải học này.
Theo dotcardglenndoman.com

Khâm phục bài học từ bữa ăn trưa của trẻ mầm non ở Nhật


Đối với trẻ em mầm non ở Nhật Bản, bữa cơm trưa không chỉ là hoạt động ăn uống đơn thuần mà chúng còn học được nhiều bài học đáng nhớ từ đó.

Tháng tư là thời điểm bắt đầu năm học mới của trẻ em Nhật Bản. Khác với học sinh tiểu học sẽ ăn bữa trưa tại trường, trẻ em đi học mẫu giáo ở Nhật thường mang theo những hộp cơm được mẹ chuẩn bị cẩn thận và chu đáo đi học. Đó là những hộp cơm được gọi là “bento” hoặc “obento” với ý nghĩa lịch sự hơn.


Một hộp cơm bento đáng yêu mà mẹ Nhật chuẩn bị cho con.

Các mẹ Nhật có con đang đi học mẫu giáo thường rất chú ý đến thành phần dinh dưỡng trong mỗi hộp cơm trưa của con, vì thế, họ thường tự tay chuẩn bị những hộp cơm rất đẹp về hình thức và ngon lành về chất lượng để các con mang theo đi học mỗi ngày. Không quá ngạc nhiên khi trên mạng lan truyền những hộp cơm bento do chính tay các mẹ Nhật chuẩn bị với những nhân vật hoạt hình được trang trí bắt mắt, nhiều màu sắc để khuyến khích những đứa con kén ăn của mình.

Bài học về lòng biết ơn

Tại trường mẫu giáo  Shin Yoshida ở ngoại ô Yokohama (cách trung tâm Tokyo khoảng 20 phút ô tô), tất cả trẻ em đều mang cơm hộp từ nhà đến trường. Những hộp cơm này phần lớn là do tự tay các mẹ Nhật chuẩn bị (một số trường hợp có thể là bà hoặc bố). Các giáo viên cũng mang theo hộp cơm riêng của mình và ăn cùng với các con trong giờ nghỉ trưa.


Một bữa ăn trưa của trẻ em mầm non ở Nhật là cơ hội để dạy trẻ nhiều bài học cuộc sống ý nghĩa.

Giờ ăn trưa ở trường mẫu giáo Shin Yoshida là cơ hội để các bạn nhỏ học hỏi rất nhiều điều, đặc biệt là các bài học về dinh dưỡng và đức dục. Đầu tiên các bé sẽ được tìm hiểu về cách vệ sinh đúng cách bằng cách tụ tập lại bên bồn rửa để rửa tay (các trường mẫu giáo ở Nhật thường có các bồn rửa tay ở khắp mọi nơi xung quanh trường chứ không chỉ ở trong nhà vệ sinh).

Lũ trẻ sẽ tập hợp lại thành từng nhóm, ngồi xuống sàn nhà và đọc thuộc những lời thầy cô dạy về lòng biết ơn khi có thể được ngồi ăn trưa cùng nhau và cảm ơn bố mẹ, những người nông dân… đã cho chúng những bữa ăn ngon. Sau đó chúng sẽ cùng nhau hát một bài hát. Một trong những bài hát được sử dụng trong các trường mầm non nhiều thập kỷ qua là bài: “Obento Obento Ureshiina” (tạm dịch: Obento, Obento, Tớ thật hạnh phúc).

Lời của bài hát đáng yêu này như sau:

Obento, obento I’m so happy
My hands are nice and clean
Let’s all say together
Itadakimasu!


Tạm dịch:

Obento, Obento, tớ thật hạnh phúc
Bàn tay tớ thật thơm và sạch
Chúng mình hãy cùng đồng thanh
Itadakimasu!


“Itadakimasu” là một cụm từ trong tiếng Nhật tạm hiểu là “Tớ rất vinh dự khi được ăn bữa ăn này”. Tất cả lũ trẻ sẽ đồng thanh nói trước khi ăn. Sau câu nói đồng thanh đó thì lũ trẻ sẽ “bận rộn” với bữa ăn của mình.

Để các bạn nhỏ hiểu sâu sắc hơn về lòng biết ơn đối với những người đã mang đến cho mình bữa ăn ngon, các thầy cô luôn khuyến khích (thậm chí có lúc nghiêm khắc) các bạn nhỏ ăn hết sạch phần ăn trưa của mình.

Hộp cơm bento chất đầy tình yêu của mẹ Nhật

Khám phá những hộp cơm bento này cũng tiết lộ cho bạn khá nhiều phong cách chuẩn bị khác nhau của các mẹ Nhật. Sẽ có những hộp cơm trang trí dễ thương với cơm nắm hình những con gấu mang gương mặt cười, một ít xúc xích nhỏ được cắt giống hình con bạch tuộc... Phần lớn những hộp cơm này đều chứa những thực phẩm giàu chất dinh dưỡng do tự tay các mẹ Nhật chuẩn bị.


Một bữa ăn đầy đủ dinh dưỡng cho trẻ em mầm non ở Nhật Bản.

Thực phẩm trong mỗi hộp cơm Bento mẹ Nhật chuẩn bị cho con rất cân bằng: Luôn có ít nhất một loại rau, và một loại thực phẩm giàu protein như trứng hoặc thịt (có một điều khá lạ là dường như trẻ em Nhật Bản không thích ăn cá, trừ khi cá được biến hóa trong món kamaboko – một loại bánh cá).

Theo một blogger chuyên viết về các món ăn trong bento mà cô làm cho các con của mình, các bà mẹ thường mất từ 20-30 phút mỗi sáng để chuẩn bị hộp cơm cho các con.  Thường các món trong hộp cơm sẽ được tận dụng phần thực phẩm còn lại từ bữa tối hôm trước, hoặc các mẹ sẽ chuẩn bị trước những thực phẩm đông lạnh để trong tủ lạnh như món tamagoyaki – một món trứng cuộn có vị ngọt có thể làm rất nhanh trong vòng vài phút.

Những đứa trẻ sẽ tự “đánh bay” hộp cơm trưa của mình và giơ hộp cơm sạch bóng lên khoe đầy tự hào với cô giáo. Một số ít các bé không ăn hết phần thức ăn có thể cảm thấy xấu hổ về điều đó. Tuy nhiên, các giáo viên vẫn luôn để mắt tới những học sinh thường xuyên không ăn hết bento của mình.

Khi một đứa trẻ ăn hết xong phần cơm của mình, chúng sẽ hét lên đầy tự hào“Goshisosamadeshita!” (Một câu nói truyền thống sau bữa ăn có nghĩa là “Cảm ơn vì bữa ăn” và sau đó đi đánh răng. Sau khi chúng đánh răng xong thì bàn chải, cốc và những hộp cơm bento sau khi đã ăn xong cũng sẽ được thu dọn và chúng có thể chạy ra sân để chơi.

Dạy trẻ nhỏ bài học lớn từ những bữa ăn nhỏ

Năm 2005, Shokuiku kihon Hou - Luật cơ bản về giáo dục dinh dưỡng, được thành lập bởi 12 cơ quan chính phủ trung ương bao gồm cả Văn phòng thủ tướng và Bộ Giáo dục, Văn hóa, Thể thao, Khoa học và Công nghệ (MEXT). Thuật ngữ "shokuiku" mang ý nghĩa giáo dục chính bản thân bằng cách nhận thức được những gì bạn ăn - từ việc học về dinh dưỡng, nguồn gốc thực phẩm mình đang ăn để hiểu lịch sử văn hóa của thực phẩm và nhiều hơn nữa.

Theo bà Sumie Kato -  hiệu trưởng của trường mầm non Shin Yoshida, shokuiku là một phần quan trọng trong việc giáo dục sớm đối với một đứa trẻ.

"Shokuiku không có nghĩa là chỉ ăn một bữa ăn đầy đủ dinh dưỡng. Các em sẽ được học cách biết ơn cha mẹ đã kiếm được thực phẩm và chuẩn bị những món ăn ngon cho mình. Chúng sẽ được tìm hiểu các nghi thức cơ bản, ví dụ như nói "itadakimasu" và "goshisosama" sao cho đúng. Và hơn tất cả, chúng sẽ được trải nghiệm một bữa ăn vui vẻ và thú vị”.


Bữa ăn trưa ở trường mầm non Nhật Bản được coi là một tiết học quan trọng đối với các bạn nhỏ.
Bà Kato cũng chia sẻ thêm: "Có những đứa trẻ sống trong những gia đình không thực sự hạnh phúc, nhưng chúng có thể trải nghiệm những bữa ăn vui vẻ, hạnh phúc cùng với các bạn và thầy cô. Bà cũng khẳng định những bài học cuộc sống nhỏ này sẽ giúp ích nhiều cho trẻ trong suốt hành trình cuộc đời của chúng".

Ngày nay không phải tất cả các trường mầm non ở Nhật Bản đều coi trọng việc giáo dục các bài học cuộc sống với trẻ. Nhiều trường mầm non, đặc biệt là các trường mẫu giáo ở khu vực đô thị quan tâm nhiều hơn đến hệ thống giáo dục cạnh tranh cao. Những trường này thường chú trọng đến các chương trình học tập bận rộn với các môn như Tiếng Anh, toán học cơ bản. Mục tiêu của họ là đào tạo ra những đứa trẻ tốt nhất ở bậc tiểu học, làm nền móng cho các bước tiếp theo ở trung học và đại học.

Những trường học này đều xuất phát từ tâm lý phụ huynh muốn cho con có một nền tảng giáo dục tốt nhất. Tuy nhiên lựa chọn nào mới là khởi đầu tốt hơn trong cuộc đời của một đứa trẻ? Một cái đầu “đầy chữ” từ rất sớm hay là một cái đầu “dễ thở” hơn với những bài học về cuộc sống hết sức thoải mái ở trường.

Dù vậy, không thể phủ nhận mối quan hệ mật thiết giữa những hộp cơm bento và tình cảm gia đình đã có từ lâu trong các thế hệ của người Nhật Bản. Bất cứ khi nào, một anh thanh niên giở hộp cơm trưa của mình ra tại chỗ làm cũng có thể gợi nhớ về những kí ức tươi đẹp của tuổi thơ khi hàng ngày mẹ vẫn tỉ mẩn, chăm chỉ chuẩn bị cho anh từng hộp bento mỗi sáng để mang theo đến trường.